Cơ quan chủ quản: Hội Luật Gia Việt Nam

Bản quyền thuộc về Chuyên trang Phụ nữ và Đời sống - Báo Điện tử Người Đưa Tin (phununews.vn)

Giấy phép hoạt động báo chí điện tử số: 38/GP-BTTTT ngày 25/1/2016

Địa chỉ: Tầng 4, Star Tower, đường Dương Đình Nghệ, Yên Hoà, Cầu Giấy, Hà Nội.

Tổng biên tập: Nguyễn Tiến Thanh

Hotline : 0906 206 554

 
 
09/06/2018 10:12:36

`Người yêu tôi mất rồi` tâm sự của chàng trai gây bão làm thức tỉnh bao người

"Hôm nay tay em chảy rất nhiều máu, nhưng em đỡ nhớ anh hơn", những dòng nhật ký của cô gái đã mất như xé nát trái tim của chàng trai.

Chàng trai tâm sự. Ảnh chụp màn hình

Đó là một trong những dòng chia sẻ của chàng sinh viên năm cuối vì vô tâm với bạn gái của mình để đến khi cô đã mãi mãi ra đi, anh mới đau đớn và hối hận.Anh có một tình yêu đẹp từ thời Trung học, nhưng đến khi lên Đại học, sau quãng thời gian khá dài yêu nhau, giữa họ dần hình thành khoảng cách bởi sự vô tâm của chàng trai, mà ngay chính anh cũng không cảm nhận được.

Câu chuyện đau lòng mà chàng trai kể lại:

"Tôi là sinh viên sắp tốt nghiệp, còn em mới là sinh viên năm nhất của một trường không xa. Chúng tôi cùng quê, tôi vô tình quen em qua một người bạn, ngày đấy em mới lớp 11, có thỉnh thoảng liên lạc, tôi thích em, tán em rồi chúng tôi yêu nhau.

Em lúc nào cũng rạng rỡ vui tươi, lúc nào cũng cười đùa năng động. Tôi không hay nói, cũng không năng động, chắc vì thế mà tôi bị ấn tượng bởi miệng cười rất sáng của em. Nhưng em cũng hay bị stress rồi trầm cảm rất nặng, tôi đưa em đi khám mấy lần, cũng cố gắng ở bên động viên, còn em thì cứ luôn tươi cười như vậy. Cô gái của tôi vẫn nói nhiều, vẫn cười đùa với tôi như thế, tôi đã nghĩ em sẽ chẳng sao đâu. Tôi và em hay tâm sự, kể về mọi thứ trong cuộc sống kể cả những điều nhỏ nhặt nhất.

Tôi thời gian gần đây rất bận rộn, đi làm, đi học, tôi ít quan tâm em được nhiều, ít tâm sự với em, ít nghe em kể chuyện, cũng ít nói về chuyện công việc của mình. Em thì rất hiểu chuyện, không đòi hỏi tôi phải luôn bên cạnh chăm sóc, đôi khi em nhắn tin hỏi tôi vu vơ vài câu tôi cũng chỉ trả lời cho có lệ. Tôi quên mất dành thời gian cho em.

Có một lần đêm muộn em nhắn tin cho tôi, em nói: "Anh ơi, sao dạo này em đau quá!". Tôi trả lời:"Em đau ở đâu, đau thế nào em đi khám chưa?". Em chỉ nói: "Em đau tim". Rồi sau hôm đấy em im lặng, tôi cũng không quá để tâm. Sau đó tự nhiên em hiền lành và trầm lắng, ngoan ngoãn đợi tôi, gặp tôi ít cười đùa cũng ít nhắn tin, em bảo: "Em biết anh bận nên em đợi, đừng lo em, anh làm đi".

Đấy, mọi thứ nó nhẹ nhàng như vậy. Tôi thấy may mắn vì quen được em, muốn đi làm đủ để cưới em lo cho em sau này, cứ đâm đầu vào làm miệt mài, tôi tin em vẫn đợi tôi. "Tôi tin em vẫn đợi tôi. Thế mà em có đợi đâu?

Tối cuối cùng tôi nhắn tin với em, cũng là tin cuối cùng mà em gửi đến tôi "Ngày mai anh nhớ giữ gìn sức khỏe sống vui, anh đi làm rồi anh mệt. Chúc anh ngủ ngon". Sáng hôm sau tôi nghe tin em mất, em tai nạn. Tài xế nói em lao ra đường, không kịp phanh, em mất trên đường đến viện.

Tôi bỏ việc chạy đến nhà em, chỉ có tiếng kèn trống và tiếng gia đình em than khóc. Tôi không chấp nhận được việc em đã mất, tôi khóc. Mẹ em khóc vì con, vừa gào vừa ôm lấy tôi: "Người nó toàn vết xước, khổ thân con tôi, sao để kẻ đầu bạc tiễn người tóc xanh vậy con ơi...". Tôi cũng không nghe không nhớ được nữa.

Hôm dọn đồ của em trên trường, tôi tìm thấy hồ sơ khám bệnh của em, bao nhiêu là thuốc, cả nhật ký em viết chưa một lần tôi đọc. Em mắc hội chứng tự hành hạ bản thân, tôi thấy xót xa.

Nhật ký em viết cho tôi, những điều rất nhỏ mà chúng tôi từng nói, những cảm xúc những mong muốn của em, những ước mơ những tương lai mà em muốn phấn đấu.

Em viết: "Sau này em muốn làm vợ anh thôi". Em viết: "Sao anh chẳng nhắn cho em một tin nào vậy? Em đợi anh nhưng em nhớ anh lắm, anh bận mất rồi", "Ngày mai liệu anh có đỡ bận để gặp nhau một lúc không nhỉ? Nửa tháng rồi anh đi suốt chẳng biết anh thế nào". Em còn viết: "Hôm nay tay em chảy rất nhiều máu, nhưng em đỡ nhớ anh hơn".

Giờ tôi không miệt mài công việc nữa, tôi về bên cạnh để chăm sóc cho em rồi đây, tôi nghe em kể chuyện đây, tôi muốn thấy em cười đây, thế em ở đâu sao tôi chẳng tìm thấy em nữa? Đáng lẽ tôi nên bên cạnh em nhiều hơn, đãng lẽ tôi tốt với em hơn, đáng lẽ tôi giỏi giang hơn thì có lẽ tôi đã khôn hơn để biết là không được để em một mình.

Muộn mất rồi, tôi biết tìm em ở đâu đây? Em về đi tôi biết đợi rồi."

Câu chuyện buồn này đang được chia sẻ trên nhiều trang mạng, thu hút hơn 30 nghìn lượt quan tâm và con số vẫn không ngừng tăng thêm. Đa phần người đọc đều chia sẻ nỗi đau và sự mất mát quá lớn đối với người ở lại. Cũng có ý kiến trách móc chàng trai, bởi anh đã quá hời hợt, vô tâm đến mức không nhận ra bạn gái đang gặp vấn đề nghiêm trọng mà cứ bỏ mặc cô một mình xoay xở, dẫn đến cái kết đau lòng.

Những bình luận xót xa của cư dân mạng. Ảnh chụp màn hình

Bạn Hồng Đỗ bày tỏ: "Ngày mai liệu anh có đỡ bận để gặp nhau một lúc không nhỉ? Nửa tháng rồi anh đi suốt chẳng biết anh thế nào"Nghe thắt lòng thực sự vì mình cũng từng trải qua cảm giác này rồi. Có những điều nhỏ nhặt vô tâm đến mức muốn bỏ đi.

Có thể hiểu rằng, đàn ông thường quan tâm sự nghiệp vì muốn bảo đảm tương lai cho người con gái họ yêu. Nhưng họ không biết rằng, điều cần nhất trong tình yêu vẫn là sự quan tâm. Chỉ e rằng đến lúc sự nghiệp ổn định thì người con gái yêu bạn chẳng còn ở bên nữa.

Thu Hằng

TIN CÙNG CHUYÊN MỤC

TIN MỚI TRONG NGÀY