Cơ quan chủ quản: Hội Luật Gia Việt Nam

Bản quyền thuộc về Chuyên trang Phụ nữ và Đời sống - Báo Điện tử Người Đưa Tin (phununews.vn)

Giấy phép hoạt động báo chí điện tử số: 38/GP-BTTTT ngày 25/1/2016

Địa chỉ: Tầng 4, Star Tower, đường Dương Đình Nghệ, Yên Hoà, Cầu Giấy, Hà Nội.

Tổng biên tập: Nguyễn Tiến Thanh

Hotline : 0906 206 554

 
 
04/05/2018 14:37:33

Luôn có cách để mình sống khác!

Nếu có một người đàn bà 31 tuổi mới bắt đầu đặt những bước chân đầu tiên lên chặng đường chạy bộ với một trái tim đầy vết thương, thì đấy chính là hình ảnh của Trang Hạ vào một buổi sáng sớm tháng 5/2005.

Luôn có cách để mình sống khác! - 1

Vào giây phút ấy, tôi đứng lại trên con dốc đi vòng qua núi Thọ Sơn quanh vịnh Tây Tử, nhìn lên trên đầu là cả một bầu trời hoa phượng rực rỡ!

Nhưng thực ra, chỉ đêm hôm trước đó thôi, tôi từng nhắn một cái tin qua điện thoại về nhà rằng, nếu tôi chết thì nhờ thiêu xác rồi rải tro xuống biển! Vì tôi không biết mình thuộc về đâu!

Trong cuộc sống, có những khoảnh khắc dằn vặt tới mức, bạn nhận ra bạn chỉ là một kẻ tầm thường, một kẻ thất bại, một kẻ thua cuộc, ảo tưởng, dù cố gắng nỗ lực nhưng chỉ là một con số Không! Và khủng khiếp tới mức không bao giờ có thể hé răng kể lại lý do thực sự!

Ngay cả khi ở đáy sâu của sự tuyệt vọng, nếu muốn, ta sẽ luôn có cách để mình thực sự sống khác!

Nếu cơn khủng hoảng của tuổi 20 thường là vì tình yêu, vì mối tình đầu, vì nghèo không tiền, thì cơn khủng hoảng của người đàn bà 30 thường sẽ luôn là câu hỏi: Tôi là ai, tôi sẽ đi về đâu, tôi thực sự có gì? Nó sẽ gắn với lý tưởng, sự nghiệp, gắn với việc bạn đã dốc toàn bộ trí lực để đầu tư bản thân vào một tương lai vĩnh viễn không bao giờ đến với bạn!

Cùng lúc đó, một bài báo của Trang Hạ liên quan tới 50 lao động giúp việc nhà tại Đài Nam bị cưỡng hiếp, cả một cơ quan bộ ngay lập tức đã họp báo phản đối. Sức ép lớn đến mức bố tôi gọi sang bảo, thôi về đi, làm gì thì làm, đừng đụng tới người ta! Còn mẹ chồng tôi thì nhắn nhủ: Thôi mẹ cũng hiểu là phụ nữ thì có quyền “ấm đâu ngả đó”! Nhưng con cứ về Việt Nam đẻ thêm một đứa nữa, rồi con muốn đi đâu thì đi, đi cả đời cũng được!

Và cũng cùng lúc đó, những chuyện tại cơ quan khiến tôi phải đặt ra nhiều câu hỏi nghi ngại về chính nơi mà tôi đang phục vụ. Rồi những cơ hội và thách thức dồn dập ập đến, khiến tôi trăn trở liệu mình sẽ học thêm rồi cầm tấm bằng về với con, hay lại lên đường để tìm kiếm một thứ mình còn không hề hình dung nó là gì...

Khi ấy, tôi không có tiền cho tương lai mà mình muốn đi tới. Tôi tự hỏi sao mình nghèo đến thế?

Cũng mùa hè năm ấy, khi vào các forum, tôi thấy người ta – những người sinh năm 1975 như tôi – đang khoe chức vụ, con cái, mới mua nhà, mới trang trí khu vườn sinh thái ở ngoại ô, những quán ăn đắt tiền, chuyến du hí nước ngoài...

Mà tôi chỉ có đôi giầy cũ dưới chân, mái tóc đã lâu không cắt chỉ buộc túm sau lưng, mở tủ quần áo ra chỉ có một loại quần jean áo phông đã bạc, không lẽ sẽ nói, tôi chỉ có một thứ nhiều nhất là cảm xúc và những bài học thất bại từ cuộc sống?

Sau nhiều đêm thức trắng, hoặc thiếp đi trong nước mắt, tôi nghĩ: Nếu mình sống thế này, chắc mình sẽ sụp đổ, sẽ trầm uất, thậm chí tự tử hoặc làm những điều không ai hình dung nổi...

Thứ duy nhất thay đổi tâm trạng chính là thể trạng. Tôi lên lịch để cho dù đêm trước thức trắng, sáng sau cũng phải chạy bộ từ 5-7h sáng. Mỗi ngày chạy đường nhựa lên núi trong 2 tiếng, chiều cũng vậy, từ 5-7h chiều là để bơi và chạy quanh sân vận động.

Việc “hành xác” chỉ diễn ra tới ngày thứ ba thì tôi hoàn toàn... chào thua. Tôi không có đủ sức để thức, để buồn chán, hay để khóc lóc bi quan. Chỉ 9h tối tôi đã nằm lăn ra gần như không thể chống chọi được cơn vật vã mệt mỏi, ngủ không mơ mộng để 5h sáng hôm sau quật dậy chạy bộ!

Chạy bộ, chạy bộ!

Tôi tự chữa lành cơn trầm uất bằng 7km đường núi chạy mỗi sáng như thế!

Việc vận động quá sức bình thường sẽ khiến cơ thể mệt mỏi, quy luật vận động sẽ khiến thể trạng tự tạo ra một sức ép vật chất lên chính cơ thể: Mệt mỏi, đau đớn cơ thể, khó khăn trong vận động, cơn buồn ngủ và đòi hỏi tự nhiên cần nghỉ ngơi...

Cái gì có thể đánh bại tinh thần của bạn?

Những điều tồi tệ, những thất bại, những thất vọng, những điều âu lo, những sự lợi dụng và phản bội, những con người vô lương tâm? Hay chỉ là những khao khát trong chính tâm hồn mình muốn thay đổi, muốn vươn tới một phiên bản tốt hơn của chính bản thân mình?

Nếu chông gai trong cuộc đời là một lò bát quái, bạn hãy lao vào cửa Tử để đi ra bằng cửa Sinh! Nếu không có đủ sức sống, hãy chạy nhanh hơn, làm nhiều hơn, đừng khóc lóc, đừng oán trách bản thân, đừng nhận lỗi tất cả về bản thân...

Sau này, tôi bỏ chạy bộ sau vài tháng, vì tôi phát hiện ra môn thể thao tuyệt vời hơn: bóng rổ! Đúng 12h đêm ra sân bóng rổ, chơi một mình dưới ánh đèn cao áp!

Nếu ai cười bạn chạy, bạn hãy cười cô Trang Hạ năm ấy chạy một mình trong bình minh, hay chơi bóng rổ một mình nửa đêm dưới ánh sáng cột đèn lẻ loi.

Sau này, gần như không còn sóng gió khó khăn nào khiến tôi xúc động mạnh nữa. Rồi tôi cũng đã làm được những việc mà mình muốn làm, kiếm được vừa đủ tiền để sống cuộc đời mình muốn sống. Vì tôi biết rằng: Luôn có cách để mình sống khác! Dù có lần tôi đã bắt đầu cuộc sống khác bằng cách chạy lên dốc 7km mỗi ngày trong đáy sâu của tâm trạng tuyệt vọng!

Vì thế, ngay cả khi ở đáy sâu của sự tuyệt vọng, nếu muốn, ta sẽ luôn có cách để mình thực sự sống khác!

Theo Trang Hạ (Khám phá)

TIN CÙNG CHUYÊN MỤC

TIN MỚI TRONG NGÀY