Hotline:  093 442 3333 | Quảng cáo:   093 873 0333 Báo giá |
Kẻ độc thân mong sớm có người cưới, người có chồng lại muốn quay về chuỗi ngày tự do
23:05 08/11/2018
Không phải lấy chồng là xong, là chỉ cần sống một sống hạnh phúc. Mà hôn nhân chính là một hành trình mới, gian truân và trắc trở, giông bão gấp nhiều lần, không phải ai cũng nỗ lực vượt qua được.

Gặp được bạch mã hoàng tử, một đám cưới đám cưới lãng mạn, nắm tay người mình yêu đi đến tận cùng hạnh phúc, mơ về ngôi nhà ấm êm và những đứa trẻ kháu khỉnh. Nhưng khi lấy chồng rồi, bạn chỉ muốn quay lại những chuỗi ngày tự do, không lo nghĩ trước kia.

Ngày mới đặt chân về nhà chồng, tôi bước vào một thế giới mới lạ lẫm đầy tò mò. Một viễn cảnh tươi sáng đã được tôi vẽ ra trước đó. Nào là được chồng yêu thương, được ba mẹ chồng đối đãi như con ruột. Rồi sau này chúng tôi có con, những đứa con sẽ hiếu thảo và nghe lời. Có vô số thứ tốt đẹp mà tôi tự đặt ra cho tương lai của mình. Nhưng mọi thứ vỡ tan khi cuộc sống không như mơ.

 

Đã tròn 5 năm kể từ khi tôi bước chân vào nhà chồng. Khi bước sang tuổi 30, tôi mới thấm thía được cuộc sống tự do đáng quý đến dường nào. Hầu hết thời gian của tôi mỗi ngày đều dành hết cho chồng con và ba mẹ chồng. Do ông bà đã có tuổi nên việc trong nhà tôi phải một tay lo liệu. Mẹ chồng không muốn thuê người làm vì sợ mất đồ đạc trong nhà, vả lại cũng không có ai lo cho việc nhà tốt bằng người trong nhà. Lao vào dọn nhà cửa, cơm bưng nước rót là công việc hàng ngày của tôi sau khi đi làm về. Ngày nào cơm lành canh ngọt thì được khen mát mặt, còn ngày nào canh lỡ có mặn một chút lại nghe lời chỉ trích của mẹ chồng “có con dâu cũng như không”. Cứ như vậy mà tôi nhẫn nhịn sống từ tháng này qua tháng khác, năm này qua năm khác.

Muốn tâm sự với chồng cũng khó, làm về là anh kêu một và lăn ra ngủ, không thì đi đến sáng mới về. Con còn quá nhỏ nên tôi cũng chẳng thể giãi bày cùng ai. Dường như trong ngôi nhà này, tôi một mình một chiến tuyến, chẳng ai bên cạnh, cũng chẳng ai ngó ngàng đến. Có nhiều lần tôi từng nghĩ giá như có thể quay lại khoảng thời gian tự do như trước đây. Trước kia còn độc thân muốn làm gì thì làm, đói thì ăn, mệt thì nghỉ không thì tụ tập bạn bè, còn giờ thì không. Mệt vẫn phải đâm đầu vào làm.

 

Phụ nữ lấy chồng như mang gông vào cổ đánh đổi tất cả sự tự do của bản thân để toàn tâm ở cạnh một người. Đàn ông cưới vợ còn có thể vui chơi bên ngoài, gặp gỡ bạn bè. Còn đàn bà lấy chồng, mấy năm mới có cuộc hẹn với bạn bè cũ nhưng cũng không trọn vẹn vì chồng réo, con gọi. Thời điểm lấy chồng được 3 năm chắc là vàng son nhất, chồng quan tâm, lễ kỷ niệm nào cũng nhớ. Đám bạn độc thân đều tặc lưỡi nói số tôi sướng, lấy chồng tốt, họ mong muốn được cuộc sống như tôi. Nhưng họ lại không hiểu được sau sự hạnh phúc đó có vô vàn nỗi khổ chẳng thể nói thành lời. Cuộc sống hôn nhân thời gian đầu rất tốt đẹp nhưng khi đã “no xôi chán chè”, đàn ông phũ phàng biết bao nhiêu.

Chồng tôi là người có trách nhiệm, nhưng anh lại khá hời hợt với cảm xúc của vợ. Anh chỉ thỏa mãn cho vợ về vật chất chứ không bao giờ quan tâm đến mặt cảm xúc, tinh thần của tôi. Thật sự tôi cũng rất hạnh phúc nhưng đó chỉ là thể xác, còn về mặt tâm hồn, tôi lại luôn khao khát giải thoát cho bản thân mình. Có câu người ngoài cuộc cứ tưởng hôn nhân như chiếc giường êm ái muốn lao vào, nhưng người trong cuộc lại muốn thoát khỏi bụi rậm đầy gai nhọn đó.

Rốt cuộc lấy chồng để làm gì, người độc thân lại muốn thử cuộc sống hôn nhân, người lấy chồng lại muốn được tự do.

Theo PNHĐ

TIN CÙNG CHUYÊN MỤC