Hotline:  093 442 3333 | Quảng cáo:   093 873 0333 Báo giá |
Điều tử tế mỗi ngày: Lớp học 0 đồng trên đảo Hòn Chuối
07:09 08/05/2018
Là một chiến sẽ canh giữ vùng trời biển đảo Hòn Chuối - Thượng úy Trần Bình Phục hơn 9 năm qua đã nỗ lực dạy con chữ cho trẻ em nơi đây, để giúp các em có một tương lai tươi sáng hơn.

Nằm trên vùng biển Tây Nam của tổ quốc, cách cửa biển Sông Đốc 17 hải lý về phía Tây, đảo Hòn Chuối thuộc thị trấn Sông Đốc (Trần Văn Thời, Cà Mau) rộng khoảng 7 km2, với 37 hộ dân gồm 135 nhân khẩu.

Người dân trên đảo chủ yếu là dân tộc Khmer không biết chữ, quanh năm sống bám biển với nghề giăng câu, chài lưới. Xót xa trước thế hệ tương lai có nguy cơ mù chữ giống bố mẹ, thượng úy Trần Bình Phục, Đồn Biên phòng 704, đảo Hòn Chuối, đã tình nguyện đứng lớp dạy chữ.


Thượng úy Trần Bình Phục (1972) sinh ra tại Trà Vinh, hiện anh đang công tác tại Đồn biên phòng Hòn Chuối thuộc thị trấn Sông Đốc, huyện Trần Văn Thời, tỉnh Cà Mau.

Năm 2008, một lần bị chấn thương, anh Phục được đưa vào viện chữa trị, tại đây bác sĩ đã phát hiện anh bị ung thư máu do làm việc trong môi trường nhiễm phóng xạ.

"Suốt một năm trời tôi nằm trong bệnh viện để chống chọi với bệnh tật, đôi khi là cả tử thần. Nói thật nếu không phải là một quân nhân chắc tôi đã chết vì không đủ tiền điều trị" – anh nhớ lại.

Nhờ tuân thủ theo liệu pháp điều trị, sau một năm các tế bào ung thư đã ngăn chặn  phát triển. Anh Phục được xuất viện, nhưng cảm thấy mình không còn phù hợp với nhịp sống xô bồ nơi thành thị.

Anh tâm sự: "Tôi quyết định viết đơn xin ra đảo Hòn Chuối để công tác, vì trước đây đã từng có dịp ghé đảo. Khi tiếp xúc với những đứa trẻ hồn nhiên nơi đây, tôi cảm nhận được sự bình yên từ chúng".

Nơi đảo xa, không đường, không điện, không nước sạch, thế nên quyết định của anh Phục bị gia đình và cơ quan ngăn cản. Năm lần nộp đơn đều bị thủ trưởng từ chối. Anh kể: " Lần đó đồng chí tham mưu phó đã xé lá đơn trước mặt tôi và nói rằng: người ta bị kỷ luật mới phải ra đảo, anh đang yên ổn ra đó làm gì".

Không nản chí, anh viết lá đơn thứ 6 và cuối cùng cũng được chấp nhận.


Hòn Chuối cách đất liền khoảng 35 km, nhưng khá biệt lập. Hơn 50 gia đình dạt về đây sinh sống đều xác định để con thất học. Ban đêm họ về những căn nhà tạm bợ ngủ, ngày ra khơi hoặc kết bè nuôi cá dưới chân đảo. Gần một nửa số hộ còn chẳng làm được khai sinh cho con. Cái nghèo khiến họ chậc lưỡi để lũ trẻ mù chữ.

Thu nhập chính của dân trên đảo phụ thuộc vào công việc đánh bắt hải sản. Vì người lớn phải thường xuyên đi biển, nên trẻ em ở nhà chẳng được ai dạy dỗ, chúng sống theo bản năng là phần nhiều.

Anh tâm sự: “Con người ta khổ nhất không phải là đói ăn, đói mặc mà là đói tri thức, nhưng bọn trẻ ở đây đói tất cả, vì thế, chỉ có con chữ mới giúp chúng thay đổi tương lai của mình”.

Vậy là tạm quên đi bệnh tật, anh xin chỉ huy đơn vị cho mở lớp học tình thương để dạy chữ cho đám trẻ. Vì theo anh chỉ có học mới giúp chúng thay đổi tương lai của mình.

Ban đầu, việc vận động gia đình đồng ý cho các em đi học vô cùng khó khăn vì dân cư ở đây 3 đời đều đi biển, không quan tâm tới chữ nghĩa, học hành. Nhiều khi vận động không thành, anh Phục muốn buông xuôi, nhưng thương các em, anh tiếp tục cố gắng…

Thầy Phục vận động phụ huynh cho các em đi học

Mỗi tối, thầy lặn lội đến từng nhà, tỉ tê với các phụ huynh để tìm sự ủng hộ, sau đó tiếp cận từng đứa trẻ để “dụ” rằng “đi học chỗ thầy đi, vui lắm”. Lớp học cứ cà giật cà xụi về sĩ số, lúc thì được dăm em, khi lên được bảy em, nhưng thầy không bỏ cuộc. Thầy cứ cố gắng mỗi ngày để tụi trẻ thấy được rằng “mỗi ngày đến trường là một niềm vui”. Khó lắm mới có thêm được học trò mới nên có em nào bỏ học là thầy nhất quyết bắt trở lại lớp cho bằng được.

Sau gần 8 năm bền bỉ dạy học, đến nay lớp học của thầy Phục có 22 học trò, trong đó lớp 5 và 8 đều có 1 em, lớp 3 có 7 em, lớp 2 có 6 em, số còn lại là lớp 1. Buổi sáng, thầy Phục tranh thủ đi sớm, lần mò từng bậc thang xuống nơi ở của cư dân dưới bãi biển cách đồn hơn 1 km để đón các em lên học. Em nào nhỏ hay bệnh sẽ được thầy Phục ưu tiên dắt tay hoặc cõng tới lớp. 

Ban đầu, lớp học chỉ có 5 học sinh, nằm lặng lẽ dưới tán lá cây trên ngọn núi, với vài cuốn sách giáo khoa, vài chiếc bàn cũ được thầy giáo Phục lặn lội đi xin từ đất liền. 5 học sinh, nhưng ở 5 bậc học, thầy giáo chưa từng đứng lớp, phòng học tạm bợ, nắng thì nóng như đổ lửa, mưa thì cả thầy lẫn trò ướt như chuột lột. Song, thầy trò Thượng úy Trần Bình Phục vẫn cùng nhau vượt qua.

Nhiều bé sức khỏe yếu đi không nổi, thầy cõng lên vai để đến lớp. Anh kể: "Tụi nhỏ đen vậy đó mà leo lên mấy bậc thang mặt mày chuyển xanh lét, nhìn thương quá nên tôi cõng đi cho các em đỡ mệt". Học xong thầy lại đưa trò về tận nhà rồi mới trở về doanh trại làm việc.

Trong thời gian đầu đứng lớp, thầy Phục chưa vội dạy chữ mà dành một năm đầu dạy các em về nhân cách, lễ nghĩa, những điều đơn giản như gặp người lớn phải biết khoanh tay chào, biết tránh chuyện xấu, học theo chuyện tốt…

Trong lớp của thầy Phục có em Đ.Y.Nh (11 tuổi) nhiễm chất độc da cam. Ngày đầu thầy đến vận động Nh. đi học, mẹ em không tin con mình sẽ đọc được chữ, vì Nh. còn không tự lo được cho mình thì nói gì đến chuyện học hành. Với học trò đặc biệt này, hằng ngày thầy Phục cần mẫn, tỉ mỉ dạy riêng cho Nh. Ngày Nh. đánh vần rõ ràng từng chữ, mẹ em đứng ngoài cửa sổ ôm mặt khóc vì thầy Phục đã làm nên điều kỳ diệu.

Thầy Phục nắm rõ hoàn cảnh gia đình và tính cách từng em nhỏ như thể chúng là những đứa con ruột của mình. “Ở lớp có cô bé học lớp 2, tôi vô tình thấy nó ngồi nhìn mấy đứa bạn ăn mì tôm rồi nuốt nước miếng. Biết nó đói mà không có tiền ăn nên đã dặn chị chủ quán, có đứa nào lên đây ăn mà không có tiền thì chị cứ ghi nợ cho tôi, rồi tôi sẽ trả khi có lương, giờ đã thành lệ rồi”, thầy Phục kể.

Thành quả của thầy Phục được đền đáp. Đến nay đảo có hơn 10 học trò vào đất liền học lên cao. Điển hình như em Nguyễn Duy Tuấn được thầy Phục kèm từ năm lớp 8, hiện đang học năm 3 Trường ĐH Bình Dương.

Câu chuyện về người thầy đặc biệt – thượng úy Trần Bình Phục – chính là nguồn cảm hứng lớn về sự yêu thương chia sẻ giữa mỗi con người.

Thu Hằng tổng hợp

TIN CÙNG CHUYÊN MỤC